Thảo luận Việt Nam

TLVN

Thảo luận về Việt Nam

Trở lại   Thảo luận Việt Nam > THẢO LUẬN > Nghệ thuật > văn

  #1  
Cũ 04-10-2010, 12:37 AM
Avatar của denhiphahoai
denhiphahoai denhiphahoai đang ẩn
Thành viên quen thuộc
 
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 348
Thanks: 13
Thanked 22 Times in 13 Posts
Thumbs up "Dâm thư " gây chấn động

Nhỡ đăng bài ''dâm thư '' của các cụ giống mình mà không đăng '' dâm thư '' cua các cụ chẳng giống mình, thì ra người kỳ thị . Bởi rứa xin long trọng giới thiệu đến các cụ đồng tính trong diễn đàn, đồng thời các cụ có giới tính chưa rõ ràng, một trích đoạn truyện có lối viết khá ''dâm thư '' . Một thể loại đang nở rộ như nấm sau mưa, trên cánh vườn văn học nước Nam ta trong khoảng thời gian gần đây .

Nào mời các cụ ông, cụ bà đồng - dị tính cùng thưởng lãm :

"...Khi đó tôi học lớp 7 và lại học sớm một năm, mới 13 tuổi, vẫn là một cậu nhóc rất còi. Có lẽ bệnh hen khiến cơ thể của tôi không thể mập như khi còn nhỏ. Thời gian đó, phong trào học thêm bắt đầu phát triển. Lũ trẻ chúng tôi ngoài những giờ học ở trường là các buổi học thêm triền miên. Bố mẹ của thằng bạn thân có ý định tổ chức lớp học thêm và mời thầy X đến phụ đạo kèm cặp cho bảy, tám đứa học trò nam trong đó có tôi. Các bậc cha mẹ đồng ý và lớp học được chọn chính là căn nhà mới của tôi. Khi đó, nhà tôi mới chuyển khỏi ngôi nhà cũ với những bức vách trộn bùn. Tôi không biết chính xác nhà thầy giáo X ở đâu, nghe các anh lớp trên kể thì hình như từ nhà thầy đến nhà tôi cũng khoảng 3km, nếu đi xe đạp cũng mất chừng 10 phút.

Còn nhớ ngày đó, tôi rất vô tư với những trò quậy cùng đám bạn học. Cuộc sống của tôi và lũ bạn lúc đó không giống như các cô cậu bé tuổi teen ngày nay, chúng tôi không có xe đạp, đi học thì í ới rủ nhau cuốc bộ mà thôi. Những trò chơi ở trường thì cũng đơn giản là bổ quay, bắn bi, đuổi bắt, đọc truyện hoặc đơn giản là tụ tập kháo chuyện… Dù cố gắng, tôi chưa bao giờ là người đứng đầu trong các trò chơi cùng đám bạn. Thế nhưng bù lại, tôi tự hào khi mình thường giải được các bài toán khó hay viết được bài văn đạt điểm cao.

Tôi hồn nhiên và không hề biết đến bất kỳ một bất trắc nào, dù là những dự cảm mong manh cũng không có. Thầy X đối xử với chúng tôi bình thường, học với thầy một thời gian, tôi không có chút ấn tượng nào, thậm chí ngay cả cách giảng bài của thầy cũng không có gì đặc biệt. Chỉ có một dấu hiệu, mà tôi chỉ nhận thức ra sau này, khi tất cả đã xảy ra, khi không còn có thể rút kinh nghiệm được nữa. Đó là, thi thoảng khi một trong những đứa chúng tôi không làm được bài tập hay tỏ vẻ lơ đãng, lười nhác thì lại bị thầy sờ vào chim – dù sao thì đây cũng là nơi nhạy cảm nhất của cơ thể. Có đứa hét ầm lên vì thầy bóp quá tay. Tuy nhiên, bấy giờ với đầu óc non nớt và suy nghĩ trong sáng của trẻ con, chúng tôi chỉ coi đó là một cách phạt của thầy giáo với học sinh, hoặc một trò đùa vô hại.

***

Cứ thế một tháng sau, vào một buổi chiều thu lạnh se se, ông thầy giáo già đến nhà tôi, xin phép bố mẹ đưa tôi đến nhà một người bạn của thầy chơi, như một cách khen thưởng cho tôi đã đạt kết quả học tập tốt. Dĩ nhiên, bố mẹ tôi chẳng nghi ngại gì, còn tôi thì rất vui vì được thầy giáo ưu ái đưa đi chơi. Hồi nhỏ, tôi chỉ biết rõ khu Phương Mai, nơi có bệnh viện Bạch Mai nhà tôi ở. Rộng ra một chút, tôi biết nhà bác mình trên khu tập thể Thành Công và phố Phủ Doãn – nơi ông bà trẻ ở, mẹ tôi gọi bằng cậu mợ vì ông là em của bà ngoại tôi. Ngày xưa mẹ tôi chân ướt chân ráo từ Ninh Bình ra ở nhờ. Đầu tiên nhà ông bà ở Hàng Ngang, nhưng hồi đó thì tôi cũng chưa sinh nên chỉ được nghe mẹ kể lại… Tôi ngồi vắt véo sau yên xe đạp của ông giáo già. Ông đạp xe qua chiếc cổng parabol, đưa tôi vào những con đường nhỏ trong khuôn viên Đại học Bách khoa Hà Nội. Khu vực này cách nhà tôi chỉ vài trăm mét nhưng đối với tôi là cả một không gian hoàn toàn khác lạ. Tôi chưa hề khám phá khu này nên những con đường nhỏ hai bên đầy những ngôi nhà cao tầng khiến tôi rất thích. Tôi liên tục ngó nghiêng xung quanh và cũng không để ý lúc đó tôi và ông giáo đã nói những gì. Đến một khu tập thể cũ kỹ vắng vẻ, thầy X bảo: “Qua nhà thầy tưới cây chút đã, rồi đến nhà bạn thầy sau”. Tôi im lặng đi theo ông lên đến tầng năm và dừng lại trước một căn hộ khóa cửa. Ông giáo lục lọi trong túi chùm chìa khóa rồi mở cửa, tôi bước vào theo, căn hộ không có một đồ vật nào ngoài một chiếc phản ở góc nhà. Tôi đứng im, ngẩn ngơ trong mùi ẩm mốc của căn hộ thiếu hơi người. Không có đèn, ánh sáng duy nhất hắt vào phòng từ phía ban công, thứ ánh sáng mờ và lạnh của một buổi chiều thu muộn. Ông giáo lấy nước tưới những chậu hoa, cây cảnh đã héo rũ. Xong xuôi, ông nằm xuống cái phản, tiếng thở khò khè vang lên nghe rất rõ trong căn phòng vắng lặng. Tôi cũng không hiểu tại sao ở khu nhà đó, vào thời điểm đó hầu như không có người.

Im ắng....

***

Một phút, hai phút trôi qua và tôi chờ… chờ thầy ngồi dậy và đi đến một nơi khác. Thế nhưng… ông giáo quay qua tôi, đưa bàn tay gầy gò ra vẫy: “Lại đây thầy cho xem cái này!”. Tôi bước tới gần chiếc phản mà trong tâm trí tuyệt nhiên không mang một mối nghi ngờ nào. Tôi bước tới vì tôi là một học trò và tôi làm theo ý của thầy giáo như một mệnh lệnh. Thậm chí tôi còn không nghĩ gì (những mối quan hệ mà trong đó, trẻ em bị phụ thuộc, có mặt trái của nó). Nhưng, khi thầy bắt đầu cởi những chiếc cúc trên chiếc quần loe cũ, tôi bắt đầu lo lắng. Điều gì đang xảy ra? Tôi không hiểu và không có kinh nghiệm nào để phán đoán nhưng quả thực tôi tò mò. Tò mò xem thầy giáo mình đang làm gì!

Khi chiếc quần được ông thầy cởi bỏ, trong ánh sáng càng lúc càng yếu hơn, tôi nhận ra cái vật đàn ông của thầy giáo già. Nó khác, rất khác với con chim của một đứa bé 13 tuổi là tôi. Lúc đó tôi đứng lặng đi, những gì đang xảy ra khiến tôi tê liệt. Sau này, xem phim thấy con ếch tê liệt trước con rắn, tôi hiểu. Trước những tai họa khủng khiếp, sinh vật nào cũng vậy. Ông giáo tiếp tục cởi bỏ áo. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người khỏa thân, thấy toàn bộ những gì bí hiểm nhất mà bố mẹ tôi vẫn bảo là cần phải che giấu đi. Tôi chìm sâu và trạng thái tê liệt rồi chợt giật nảy mình khi ông giáo chạm vào người tôi. Quần áo trên người tôi bị lột ra. Không quá nhanh cũng không chậm trễ. Tôi không phản ứng, cũng không kêu lên. Khi bị kéo xuống, tôi đổ ập lên thân thể lõa lồ của ông giáo. Một cảm giác rất quái lạ…

***

Cơ thể của một đứa bé chưa dậy thì, nhẵn nhụi trắng trẻo của tôi và cơ thể dềnh dàng, da thịt có chỗ đã nhăn nheo với cái vật đen đen và nhiều lông lá kia, có gì khác nhau? Quả thực tôi đã tò mò cực điểm. Tôi muốn biết tại sao tôi và ông ta lại khác như vậy… Nằm trên người thầy giáo, để yên cho ông điều khiển cơ thể và cọ xát vào những chỗ nhạy cảm, trong đầu tôi bị ám bởi câu hỏi: Sao người lớn lại khác trẻ con? Sao cơ thể ông ta không giống như tôi? Lúc này trong tôi dấy lên một trạng thái hỗn độn xúc cảm, có ghê tởm, có sợ hãi, có phấn khích… không hẳn là cái nào cả dù cái nào cũng mạnh. Đó là một thứ xúc cảm lạ kỳ chưa từng biết đến trong đời. Tôi nghĩ đó chính là trạng thái được đặt trên nền của sự tò mò. Sự tò mò không được đặt đúng chỗ. Sự tò mò giúp con người khai phá và tiến lên nhưng sự tò mò của một đứa bé bị đưa vào nơi nhập nhòe chớp lóe, không biết đâu là ma quỷ, đâu là thánh thần thật đáng sợ.

Va chạm, cọ xát giữa hai thân thể một hồi, tôi dần bị dẫn dắt vào một trò chơi. Một trò chơi cảm giác, chênh vênh như đi trên dây mà bên trên là khoảng trống mênh mông, bên dưới là vực thẳm hun hút. Một trò chơi có hình ảnh của máu me, của sự sống và cái chết mà mãi sau này tôi mới nhận thức được đó là cái gì. Tôi nhớ, rất nhớ cái cảm giác đó… Nó không hẳn là những thăng hoa của cơ thể mà sau này tôi có được, nó trần trụi, đơn giản và tẻ nhạt. Nhưng…

Lần đầu tiên tôi xuất tinh. Cái dòng trắng đục đó phun trào sau những cọ xát. Một chớp lóe phụt lên xuyên dọc sống lưng. Bùng nổ. Quả thực lúc đó tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra với cơ thể mình. Một cảm giác lạ, một cảm giác mà tôi chưa bao giờ nếm trải trước đó. Tôi mơ hồ nhận biết được chút gì đó, thế giới của người lớn, của những hành vi khác, cách cư xử khác. Lần đầu tiên, tôi nếm trải cảm giác tình dục, không phải với một cô gái, một người đàn bà, mà với một ông già. Chỉ xiết, run, co người, cọ xát. Chưa có những hành vi quan hệ thực sự như sau này tôi biết. Có lẽ ông giáo đã e dè khi làm những hành động có thể gây rắc rối với một cậu bé 13 tuổi. Cũng có lẽ ở tuổi đó, thế hệ của ông chỉ làm như vậy. "

Tôi nằm im trong căn phòng đóng kín cả cửa sổ và cửa ra vào đó. Chạng vạng tối, chạng vạng chiều mùa thu, chỉ có ánh sáng còn mờ nhạt từ ban công hắt qua khe cửa… Xong xuôi, ông ta nhặt lấy quần áo, lần lượt mặc vào người. Tôi làm theo, rồi lặng lẽ, giống một sự phục tùng, tôi đi theo ông ta ra khỏi căn phòng. Cả hai chúng tôi đều im lặng. Ông lại chở tôi qua cổng parabol như khi vào. Thành phố đã lên đèn...


Trích " Không lạc loài " ( NG Thành Trung)



( Hình tác giả và cũng là nhân vật chính trong truyện )

View more latest threads same category:

Lần sửa cuối bởi denhiphahoai; 04-10-2010 lúc 12:40 AM
Trả lời với trích dẫn
  #2  
Cũ 04-10-2010, 07:02 AM
candy candy đang ẩn
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2010
Đến từ: Thế giới ngầm
Bài gửi: 539
Thanks: 1
Thanked 5 Times in 5 Posts
Mặc định

Truyện này cao trào cảm xúc - ngữ nghĩa gợi tình và cách hành văn sâu sắc có trình hơn Sợi Xích của Lê Kiều Như.

Thời buổi thị trường, Vn đang đua đòi học theo các nước cấp tiến nên văn hóa phẩm cũng phải thay đổi theo trào liu cho kịp thời đại.

Chứ giờ mấy thứ Đôi Mắt của Nam Cao, có mà đem ra cân kí với lại gói xôi.
__________________
Tất cả đều qua, và cái đẹp nhất của chính chúng mình cũng chỉ là một kỷ niệm mà rồi cũng đến lượt thời gian xóa bỏ. - E. Henriot
Trả lời với trích dẫn
  #3  
Cũ 04-10-2010, 07:49 AM
Avatar của NuocNon
NuocNon NuocNon đang ẩn
Administrator
 
Tham gia ngày: Mar 2010
Đến từ: bang Washington, USA
Bài gửi: 4.803
Thanks: 2.546
Thanked 704 Times in 609 Posts
Mặc định

Quote:
Nguyên văn bởi Denhiphahoai
Một thể loại đang nở rộ như nấm sau mưa, trên cánh vườn văn học nước Nam ta trong khoảng thời gian gần đây .
He he, cám ơn bác Nhị về hai thông tin thể loại "dâm thư" trong hai thớt vừa qua. Trong con mắt của tên mê học hỏi ngành tâm lý/xã hội là tớ, đây là sự kiện rất có ý nghĩa.

Nhớ trước đây báo chí trong nước có giai đoạn bàn tán sơ sơ về hiện tượng "giải phóng tình dục" nơi giới trẻ Trung Quốc (dễ cả chục năm trước rồi), giờ nó "nở rộ" ở VN, không biết các nhà nghiên cứu trong nước bình luận thế nào.
Trả lời với trích dẫn
  #4  
Cũ 04-10-2010, 08:03 AM
NimarxNijesus NimarxNijesus đang ẩn
Thành viên kỳ cựu
 
Tham gia ngày: Mar 2010
Bài gửi: 3.529
Thanks: 585
Thanked 515 Times in 454 Posts
Mặc định

Quote:
Nguyên văn bởi NuocNon Xem bài viết
He he, cám ơn bác Nhị về hai thông tin thể loại "dâm thư" trong hai thớt vừa qua. Trong con mắt của tên mê học hỏi ngành tâm lý/xã hội là tớ, đây là sự kiện rất có ý nghĩa.

Nhớ trước đây báo chí trong nước có giai đoạn bàn tán sơ sơ về hiện tượng "giải phóng tình dục" nơi giới trẻ Trung Quốc (dễ cả chục năm trước rồi), giờ nó "nở rộ" ở VN, không biết các nhà nghiên cứu trong nước bình luận thế nào.
Tớ thấy bình thường và là lẽ tất yếu khi thông tin càng ngày càng được phổ biến .

Cấm cũng chả được thì nên giáo dục, hướng dẫn và là trách nhiệm của cả cha mẹ lẫn học đường; học đường xem ra vẫn không thể bằng cha mẹ hướng dẫn .

Mà để hướng dẫn thì không nên cấm hay mắng mà là giải thích, thuyết phục, đem cái gương ra cho chúng theo ...hihi, tất nhiên là nhà tớ thì chỉ có gương của mẹ, gương của bố thì tớ giấu tịt !!! :bananen_smilies074:, nhưng tớ hay cho chúng thấy những cạm bẫy mà mình thấy được trên internet .

Đôi khi cả vợ chồng còn phải hội ý để rồi mới giải thích .

Mà nói thật chứ, chả hiểu sao cha mẹ lại cứ phải bưng bít !

Tớ thấy ngày xưa thi dù có cấm đi nữa, 14 tuổi, tụi bạn cùng lớp truyền cho xem khối chuyện tầm bậy mà bây giờ vẫn lưu truyền , tớ nghĩ các cậu các cô ở đây cũng thế, họa hoằn lắm mới có 1 người không tò mò ... ... hồi đó đúng là khổ bởi vì đọc xong mà chẳng hiểu gì hết trơn, biết là thèm nhưng cũng chẳng biết làm sao cho hết thèm vì cứ nghĩ đó là 1 tội lỗi !!! ( 14 tuổi thôi, hihi, 2 năm sau , lớn lên tớ coi là chuyện bình thường )
Trả lời với trích dẫn
  #5  
Cũ 04-10-2010, 10:00 AM
Avatar của denhiphahoai
denhiphahoai denhiphahoai đang ẩn
Thành viên quen thuộc
 
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 348
Thanks: 13
Thanked 22 Times in 13 Posts
Mặc định

Quote:
Nguyên văn bởi NuocNon Xem bài viết
He he, cám ơn bác Nhị về hai thông tin thể loại "dâm thư" trong hai thớt vừa qua. Trong con mắt của tên mê học hỏi ngành tâm lý/xã hội là tớ, đây là sự kiện rất có ý nghĩa.

Nhớ trước đây báo chí trong nước có giai đoạn bàn tán sơ sơ về hiện tượng "giải phóng tình dục" nơi giới trẻ Trung Quốc (dễ cả chục năm trước rồi), giờ nó "nở rộ" ở VN, không biết các nhà nghiên cứu trong nước bình luận thế nào.
Em thì thấy sau này dễ thở hơn chút về mặt văn nghệ văn gừng . Nhớ thời trước mà còn hãi, tối nghe nhạc Trịnh thì đặt cái máy sát lỗ tai. Đương nghe có thằng nào gõ cửa thì tắt cái bụp .

Thương cho ông thầy già, ao ước xuất bản một tập thơ để tặng bạn bè, mà gửi bản thảo mãi chẳng thằng chó nào chịu duyệt . Bởi vì thơ ông cụ lãng mạn , giai gái quá thể . Tìm mãi chẳng thấy chữ nào tinh thần kách mệnh.

Tới chừ thì ai muốn in gì thì in, thoải mái, có tiền cứ bỏ ra mà tự in ( miễn đừng in cái thứ văn chương như X Cà là được) . Thuê bọn dịch vụ là chúng làm tất tần tật . Nhiều thằng thơ như mắm họ, mà cũng in ra cả chục cuốn mà tung hê .
Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Công cụ bài viết Tìm trong chủ đề này
Tìm trong chủ đề này:

Tìm chi tiết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT +8. Hiện tại là 04:29 PM


Sử dụng mã nguồn vBulletin® Phiên bản 3.8.4
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Copyright 2020 Thaoluanvietnam.com